Luang Pu Waen Sujinno
Bài viết về Luang Pu Waen Sujinno

Luang Pu Waen Sujinno — Tượng sáp Madame Tussauds và những ngày cuối
Chương cuối trong tiểu sử Luang Pu Waen Sujinno xoay quanh ba câu chuyện. Đầu tiên là tượng sáp Ngài đặt làm tại Viện Madame Tussauds Anh Quốc — tượng sư Phật giáo đầu tiên trên thế giới, do bác sĩ Chalermjan Thrasuk phát tâm sau khi được Ngài hiện trong giấc mơ chữa lành bệnh. Thứ hai là vết thương mãn tính ở xương cụt mà Ngài gọi là "đuôi tột" — quả nghiệp từ thuở nhỏ chém vào gốc đuôi trâu. Cuối cùng là báo cáo bệnh tình từ năm 1977, ba lần ngã, xuất huyết não, ca mổ thay xương hông — và phút viên tịch lúc 21:57 ngày 2/7/1985, thọ 98 tuổi 5 tháng 16 ngày.

Luang Pu Waen Sujinno — Khai quang vật phẩm, thiên nhãn và bậc A-la-hán
Chương 15 trong tiểu sử Luang Pu Waen Sujinno mở ra qua lời Luang Por Ruesi Ling Dam: Luang Pu khai quang phra khrueang chỉ 3-9 phút mà uy lực vô cùng, vì tâm Ngài như ngôi sao kim cương phát sáng, thỉnh ba-la-mật của tất cả chư Phật, chư A-la-hán và chư Thiên. Chương này kể chuyện thiên nhãn của Ngài qua lá thư của ông Montri Ramsiri, mối gắn bó kỳ lạ giữa Luang Pu và Luang Pu Nu Sujitto — không có Ngài Luang Pu sẽ không ăn không uống thuốc — và lời khẳng định của Luang Por Ruesi Ling Dam rằng Luang Pu Waen đã là một A-la-hán.

Luang Pu Waen Sujinno — Bậc tỳ kheo nổi danh và "đồ tốt" của Pháp
Sau hơn 50 năm đầu đà trong rừng núi, Luang Pu Waen Sujinno bắt đầu được công chúng biết đến từ năm 1971 — sau khi Chao Khun Nararatana viên tịch, có lời "còn một bậc Thánh nữa ở miền Bắc". Câu chuyện viên phi công thấy Ngài ngồi trên mây ở Doi Mae Pang lan ra, hàng nghìn người đổ về chiêm bái. Vua, Hoàng hậu, Hoàng thái tử, Công chúa Sirindhorn, Công chúa Chulabhorn nhiều lần ngự giá. Trong sóng lớn của tín ngưỡng, Luang Pu vẫn giảng cùng một bài Pháp giản dị: "Đồ tốt nào? Đồ tốt có sẵn trong mỗi người rồi" — chính là Giới và Pháp.

Luang Pu Waen Sujinno — Mổ chân không thuốc tê và đường về Doi Mae Pang
Chương 13 trong tiểu sử Luang Pu Waen Sujinno tập trung vào chặng quan trọng nhất của đời Ngài: từ Wat Pa Ban Pong, huyện Mae Taeng, nơi Ngài an cư 11 hạ và phải mổ vết thương không thuốc tê khi 59 tuổi, đến Wat Doi Mae Pang, huyện Phrao, nơi Ngài viên tịch. Người đưa Ngài về là Luang Pu Nu Sujitto — đệ tử suốt đời chăm sóc Ngài. Khi đến Doi Mae Pang, Luang Pu Waen lập sacca-adhitthana không nhận lời thỉnh đi đâu, không lên xe không xuống thuyền, dù bệnh nặng cũng không vào bệnh viện — và sống trong "Cốc Nướng Phiền Não" suốt nhiều năm.

Luang Pu Waen Sujinno — Hang Đức Phật Bích Chi và rừng Miang Mae Sai
Chương 12 trong tiểu sử Luang Pu Waen Sujinno mở ra với chín ngày chín đêm Luang Pu Mun không ra khỏi hang Chedi để giúp hai vong linh anh em từng phát nguyện xây bảo tháp. Rồi đến hang Đức Phật Bích Chi trên đỉnh Chiang Dao mà Đại Sư Phụ thấy trong nimitta — không có đường lên, nhưng Luang Pu Tue Achalathammo vẫn đu dây trèo thử. Tiếp đó là an cư đồng ruộng Nan Puan – Mae Ma, rồi rừng Miang Mae Sai nơi bà Mae Som bỏ thờ ma theo Tam Bảo, và câu chuyện vị sư thiền Phra Maha Bun bị ngạ quỷ chủ hang dọa đến phát hoảng.

Luang Pu Waen Sujinno — Hang Chiang Dao, long vương và ngạ quỷ thời mới
Sang chương 11, mạch tu rừng của Luang Pu Waen Sujinno mở ra một không gian khác: rừng Miang Khun Pang, đỉnh Doi Namo, rồi dãy núi Chiang Dao trùng điệp với hang Luang trú ngụ một long vương khắt khe. Luang Pu Mun ngầm dạy bài Pháp "đừng đâm nhau bằng giáo bằng gươm" trước khi mâu thuẫn nổ ra giữa ba vị đệ tử. Ở Chiang Dao, Ngài còn gặp ngạ quỷ tự xưng "phom" — kẻ từng phá tượng Phật vì hận thù — và để lại bài Pháp thamma vs thamma-mao: chỉ có hiện tại mới là Pháp tỉnh.

Luang Pu Waen Sujinno — Nhập hạ Mae Hong Son và đường về với Luang Pu Mun
Chương 10 trong tiểu sử Luang Pu Waen Sujinno đưa người đọc theo bước chân Ngài từ một ngôi chùa làng heo hút, vào hang đá Mae Hong Son nơi côn trùng kun cắn rớm máu, qua những lần tranh luận với sư Tai Yai về giờ thọ trai, đến nimitta thấy cha mặc đồ mới đến từ biệt. Khi Phra Ubali Khunupamachan ngã gãy chân ở Bangkok, Ngài lập tức xuống hầu bệnh, rồi quay lại Chiang Mai cùng Luang Pu Khao Analayo đảnh lễ Đại Sư Phụ Luang Pu Mun tại rừng Miang Huai Sai. Trang đời này là chặng tu rừng đầy gian khổ nhưng cũng đầy sappāya — bốn duyên thuận lợi của một vị thiền sư.

Luang Pu Waen thọ giới Dhammayut – Đầu đà miền Bắc và phát nguyện mưa né
Năm PL. 2470 (1927), Luang Pu Waen Sujinno theo Phra Ubali Khunupamajarn lên Chiang Mai trùng tu Wat Chedi Luang. Cũng tại đây, ngài quyết định ñatti sang phái Dhammayut với Phra Ubali làm Hòa thượng truyền giới. Phần 9 tiếp tục với những chuyến hành đầu đà miền Bắc: ngủ qua đêm tại miếu Chao Pho Pratu Pha giữa tiếng cọp gầm, mắc sốt giữa rừng và phát nguyện chân thật xin mưa đừng rơi xuống chỗ ngồi – một câu chuyện về sức mạnh của giới và lòng tin Tam Bảo.

Luang Pu Waen hành cước Miến Điện và Ấn Độ – Tay không qua biên
Năm PL. 2464 (1921), Luang Pu Waen Sujinno cùng Luang Pu Tue Acalathammo vượt sông Moei tại Mae Sot sang Miến Điện, rồi qua tàu thủy đến Mawlamyaing, sang Ấn Độ đảnh lễ các Thánh tích Varanasi, lên Nepal và đảo Sri Lanka. Sau đó hai ngài đi tiếp đến Kengtung, Saenwi, Fifo, Nongsae. Chương 8 cũng kể về Phra Ubali Khunupamacariya với câu chuyện "năm pāṭimokkha" và cành cây chà răng từ gỗ đàn hương, dẫn đến chuyến lên Chiang Mai trùng tu chùa Chedi Luang.

Luang Pu Waen quán thân – Lời dạy "thân là chiến trường" của Luang Pu Mun
Chương 7 tiếp nối câu chuyện sau khi Luang Pu Waen Sujinno thắng cuộc chiến ái dục: thử lại tâm để chắc chắn, an cư cùng Phra Ajahn Bun tại Phra Bat Bua Bok, rồi an cư với Luang Pu Mun ở Na Mi Na Yung – nơi xảy ra giai thoại Luang Pu Mun rải tâm từ độ ngạ quỷ chủ hang. Luang Pu Mun dạy "thân là chiến trường" và phương pháp quán 32 thể trược từng phần. Cuối chương là chuyến vào Bangkok lần đầu năm 1921 để đảnh lễ Phra Ubalikhunupamacariya tại Wat Borommaniwat.

Luang Pu Waen vượt qua ái dục – Cuộc chiến lớn nhất đời tu
Chương 6 ghi lại một trong những trang đáng nhớ nhất của tiểu sử Luang Pu Waen Sujinno: lời tiên tri của thầy bói Ubon trở thành sự thật khi ngài gặp một thiếu nữ trên sông Ngum đất Lào. Càng tinh tấn, hình ảnh người ấy càng bám riết. Ngài vượt qua bằng nhịn ăn nhiều ngày và quán thân theo 32 thể trược – cuối cùng dùng câu hỏi "nước tiểu và phân của cô ấy ăn được không?" để chặt đứt mọi vướng mắc, đưa tâm trở lại con đường giải thoát.

Luang Pu Waen vân du sang Lào – Hành trình thudong xuyên rừng núi
Chương 5 ghi lại bài học sửa tâm cho người mới hành thiền của Luang Pu Mun, sự cần thiết của sati-sampajañña và việc quán chiếu tứ vật dụng. Sau đó là chuyến vân du dài sang bờ trái sông Mekong cùng Luang Pu Tue Acalathammo: vượt sông tại Chiang Khan, đi xuyên rừng Lào, vào thành Luang Prabang, bị lính Pháp chặn đường khi muốn lên Sib Song Panna, rồi quay về Thái Lan và bắt đầu vân du miền Bắc – nơi gặp người dân tộc Dao trên đường rừng.

Luang Pu Waen làm đệ tử Luang Pu Mun – Chương về quê và quyết tâm trở lại
Phần 4 của bộ tiểu sử kể lại bước ngoặt: Luang Pu Waen Sujinno và Luang Pu Tue Acalathammo chia tay tại Suwannakhet để mỗi người dâng thân tìm Pháp riêng. Luang Pu Waen vượt sông Mekong tìm Đại sư phụ Mun Bhuridatto tại rừng Dong Mafai, bản Kho. Chỉ sau lời dạy ngắn gọn của Luang Pu Mun, ngài về thăm quê hương Loei rồi rơi vào ốm bệnh, chứng kiến cảnh các bạn đồng tu hoàn tục, và quyết tâm dứt áo hành đầu đà – chuyến đi xa quê suốt hơn 50 năm.

Luang Pu Waen và người thầy đầu tiên Phra Ajahn Singh Khantayakamo
Chương 2 của bộ tiểu sử kể về Phra Ajahn Singh Khantayakamo – vị thầy đầu tiên dạy nền tảng thiền định cho Luang Pu Waen Sujinno – cùng những trang ghi chép quý giá về việc học Mulakaccayana cổ trên lá bối, môn saiyavet vidhya khom dùng để giúp dân làng, và biến cố các thầy lần lượt hoàn tục khiến Luang Pu phải tự tìm con đường riêng để giữ trọn lời hứa xuất gia trọn đời với mẹ và bà ngoại.

Luang Pu Waen Sujinno – Chương mở đầu cuộc đời thiền sư Lanna
Trong chương đầu của bộ tiểu sử dày dặn về Luang Pu Waen Sujinno, người đọc gặp một vị thiền sư rừng vừa giản dị vừa phi thường. Ngài được tôn xưng là "Bồ tát sống của Lanna", học trò của Luang Pu Mun Bhuridatto và đệ tử của Luang Pu Sao Kantasilo. Câu chuyện bắt đầu từ ngôi làng nhỏ ở Loei, với lời trăng trối của người mẹ trên giường bệnh, giấc mơ kỳ lạ của bà ngoại, đến lần xuất gia sa-di đầu tiên năm 9 tuổi và những bước chân đầu tiên trên con đường học pháp tại Ubon Ratchathani.