Kiến thức, lifestyle và câu chuyện
Mutelu giải thích, không chỉ bán. Những bài viết ở đây là kết quả của quá trình tự tìm hiểu — về lịch sử vật phẩm, các sư phụ, pháp môn Thái Lan, và cách vật phẩm kết nối với người đeo.

Câu chuyện Somdej Toh – Phần 5 Lễ thọ đại giới nāk luang ở Wat Takrai
Chương năm trong ghi chép của Maha Ammat Trai Phraya Thipkosa (Son Lohanan) là chương của những nghi lễ. Đông cung Thái tử Chao Fa Krom Luang Itsarasunthon sau khi gặp sa-di Toh đã đích thân nhận ngài làm sa-di của mình và chuyển sang ở với Somdet Phra Saṅgharāja (Mi) tại Wat Nipphanaram. Ba năm sau, khi sa-di tròn 21 tuổi, thánh chỉ ban xuống: lễ upasampadā sẽ được tổ chức tại Wat Takrai, Phitsanulok, theo nghi thức nāk luang hoàng gia, Somdet Phra Wannarat Wat Rakhang làm Hòa thượng bổn sư. Chương này ghi rất kỹ từng ngày, từng phận sự – từ thực đơn bếp chùa đến đoàn rước bảy tốp.

Câu chuyện Somdej Toh – Phần 4 Tám cấp Pali và ngày vào chầu Đông cung
Chương bốn trong ghi chép của Maha Ammat Trai Phraya Thipkosa (Son Lohanan) kể ba năm sa-di Toh học tại Wat Mueang Chainat Buri, hoàn thành tám cấp độ Pali. Năm mười tám tuổi ngài xuôi dòng về Bangkok, ghé chiêm bái Phật Phra Chinaraja ở Phitsanulok, rồi được ông ngoại đưa đến gửi Phra Ajahn Kaeo chùa Bang Lamphu Bon. Chính tại đây, qua bàn tay của Phra Horathibodi và các quan Cục Học sĩ Hoàng gia, sa-di Toh lần đầu được đưa vào chầu Đông cung Thái tử – vị sau này là vua Rama II. Chiếc đai lưng gai mít mẹ trao cho ngài là chi tiết được ghi rất kỹ trong chương này.

Câu chuyện Somdej Toh – Phần 3 Lễ cạo chõm và sa-di Toh ở Phichit
Chương ba trong ghi chép của Maha Ammat Trai Phraya Thipkosa (Son Lohanan) lần về một cột mốc kỳ lạ trong đời Somdej Toh: năm bảy tuổi ngài lần đầu đến chùa Phra Khru lớn ở Phichit học chữ Thái, chữ Khmer và phép tắc. Sáu năm sau, năm mười ba tuổi, ngài làm lễ cạo chõm (kon chuk) với nhạc, pinphāt, tuồng sêpha suốt đêm. Rồi ngài xuất gia sa-di, học kinh Mula Kacchayana cả năm bộ. Đến năm mười lăm tuổi, lòng khao khát Pariyatti lớn hơn khuôn khổ chùa Yai, Phra Khru bổn sư đã khuyên ngài xuôi xuống Wat Mueang Chainat Buri tìm thầy mới.

Câu chuyện Somdej Toh – Phần 2 Ca nước nhụy sen và đứa trẻ ở Bang Khun Phrom
Phần hai của loạt ghi chép do Maha Ammat Trai Phraya Thipkosa (Son Lohanan) để lại kể về khoảnh khắc đầu đời của Somdej Toh. Nó bắt đầu bằng một vị Tư lệnh đi tuần lạc vào lán của một cô thiếu nữ ở làng Plai Na, Kamphaeng Phet, và một ca nước có rắc nhụy sen. Từ cuộc gặp ngắn ngủi ấy là lần gia đình cô Ngut xuôi dòng về Bang Khun Phrom, là đứa trẻ sơ sinh có vết bớt đen trên lưng, là ngày gia đình ôm con đến đặt nằm ngay góc Chánh điện Wat Bang Lamphu Bon để dâng cho Phra Ajahn Kaeo. Câu chuyện này là cách Somdej Toh muốn chúng ta biết về mẹ mình và ngày ngài sinh ra.

Câu chuyện Somdej Toh – Phần 1 Cội nguồn và 12 bức bích họa Wat Intharawihan
Đây là phần mở đầu trong loạt mười hai chương tiểu sử Somdej Toh do Maha Ammat Trai Phraya Thipkosa (Son Lohanan) ghi chép lại. Chương này chưa nói nhiều về bản thân Somdej Toh mà lần về phía sau lưng ngài, nơi những bức bích họa trên tường chính điện Wat Intharawihan được chính ngài cho vẽ như một mật ngữ về gốc gác, dòng họ và thời đại mà mình sinh ra. Người biên soạn đã phải đối chiếu biên niên sử, truyền thuyết và truyền khẩu để dịch lại từng cảnh, lần theo dấu vết chiến tranh giữa Xiêm và Miến Điện, đến lần Ayutthaya thất thủ và những năm đầu của người sau này trở thành Chao Phraya Chakri – vị vua đầu triều Rama.

Đêm 15 tháng 1 — Lễ viên tịch Luang Phor Kasem Khemako
19 giờ 40 phút ngày 15 tháng 1 năm 2539 (1996), tại Bệnh viện Trung tâm Lampang, Luang Phor Kasem Khemako xả thân ngũ uẩn trong trạng thái an tịnh — hưởng thọ 83 năm 1 tháng 17 ngày, 63 hạ lạp. Đêm đó, dòng đệ tử, bác sĩ, y tá, quan chức Hoàng gia và chư Tăng khắp nơi cùng tiến về nghĩa trang Susan Trailak. Câu chuyện này dựa trên bộ ảnh tư liệu ghi lại lễ tang ngự tứ của ngài.

Bí ẩn của Khum Luang — Câu chuyện dòng họ Na Lampang và Luang Phor Kasem
Vào năm 2551 (2008), một ký giả tên Phairot Chaimueangchuen đăng trên báo Lampang News một bài viết lạ lùng về một bí ẩn mà ông bắt gặp tình cờ trong cuốn sách tưởng niệm tang lễ của một vị giáo sư lão thành ở Lampang. Bí ẩn đó liên quan đến vị Chao Luang cuối cùng của thành Lampang, đến một người phụ nữ tên Mom Wat, và — ở cuối truyện — liên quan đến chính Luang Phor Kasem Khemako. Đây là câu chuyện về "Prisana haeng Khum Luang" — Bí ẩn của Cung Hoàng gia cổ Lampang.

Luang Phor Kasem và Luang Pu Du — Giai thoại về hai bậc Thánh tăng
Hai vị sư đó chưa từng đi lại thăm viếng nhau một lần. Một vị ở nghĩa trang Susan Trailak, Lampang; vị kia ở chùa Sakae, Ayutthaya. Cách nhau gần bảy trăm cây số, không điện thoại, không thư từ. Vậy mà các đệ tử của cả hai đều kể những chuyện kỳ lạ: Luang Phor Kasem "hiện thân" trong kuti của Luang Pu Du; nước thánh gửi từ chùa Sakae lên Lampang; và lời nhắn "đi lễ Luang Pu Du — Ngài là Phra Sri Ariya Metteyya ở kiếp cuối." Đây là câu chuyện về mối liên hệ kỳ lạ giữa Luang Phor Kasem Khemako và Luang Pu Du chùa Sakae.

Trải nghiệm về Luang Phor Kasem Khemako — Chuyện kể từ diễn đàn Palungjit
Từ năm 2010 đến 2012, trên một diễn đàn tâm linh lớn của Thái Lan — Palungjit — có một luồng chủ đề đặc biệt đông người đăng bài: **trải nghiệm về Luang Phor Kasem Khemako**. Hàng trăm bài kể lại những câu chuyện đeo đồng "dưa hấu" thoát dao đâm, Phra Phong 5 Rob không nổ súng khi lính thử bắn, đợt "Trời Gầm" gia trì lúc 19:39 đêm, giấc mơ thấy ngài đến thổi phép — chuyện lớn chuyện nhỏ, chuyện thật chuyện truyền. Đây là tuyển tập những giai thoại đáng chú ý nhất.

Attano Phasit — Những câu kệ trên vách kuti của Luang Phor Kasem Khemako
Có những thứ không được in thành sách, không được giảng trên bục. Có những thứ chỉ được chép nguệch ngoạc lên vách tường quanh một căn kuti ở Susan Trailak, Lampang, để ai đến đảnh lễ cũng có thể đọc được. Đó là Attano Phasit — những câu kệ vần mà Luang Phor Kasem Khemako tự tay chấp bút, rồi trao cho các đệ tử hầu cận đem chép lên vách. Câu chuyện này kể về một người ghi chép tên Wang Wiang Nuea — người đã sưu tầm lại những bài kệ ấy trước khi chúng phai đi theo thời gian.

Luang Phor Kasem Khemako và 'Sức mạnh của nguyện': chuyện hiến máu nhóm B cuối năm 1995
Bài 'Duay Raeng Athitthan' (Bằng sức mạnh của nguyện) của tác giả Phutthawong đăng trên phuttawong.net ngày 7/5/2009, kể một sự kiện cá nhân vào cuối năm Phật lịch 2538 (1995) — trước khi Luang Phor Kasem Khemako xả bỏ ngũ uẩn không lâu. Khi bệnh viện Lampang kêu gọi hiến máu nhóm B để truyền cho Luang Phor, Phutthawong — cũng máu nhóm B — lên Lampang dâng máu, kèm phát nguyện thầm 'Máu thịt và tứ đại trong thân con, có bao nhiêu cũng xin cung kính dâng lên Luang Phor hết thảy'. Sau đó về Chiang Mai, một cơn đói dữ dội bất thường xảy ra — như chưa từng có. Ăn gà nướng mật ong chợ Anusarn, bún nước gạo, không ngừng, không biết no. Như thể Luang Phor đã 'hút lấy' máu thịt tứ đại bằng thiên tuệ. Bài cũng nhắc chuyện 'lưới kim cương' bảo hộ Thái Lan mà Luang Pu Du chùa Sakae xác nhận là do Luang Phor Kasem làm.

Bút ký Phutthawong về Luang Phor Kasem Khemako: hạnh Lâm Tăng, cháo đáy bát, và hào quang 10 mét
Bài 'Chotmaihet Phutthawong' đăng trên phuttawong.net ngày 28/11/2012 bởi 'Naosatit' (NAOSATITT), gồm nhiều mẩu kể về Luang Phor Kasem Khemako. Về hạnh tu như Phra Pa (Lâm Tăng) nhưng nương vào nghĩa địa thay vì rừng. Về lời Chao Khun Norarat thốt lên với Đại tướng Kris Siwara rằng ở Lampang có một vị sư rừng tre đã chứng Pháp bậc A-la-hán. Về bát cháo đáy bát Phutthawong được nếm — màu đen sạm, mặn sát — cho thấy khổ hạnh không tham vị của ngài ở cực đỉnh nào. Về giọt 'mưa bí ẩn' rơi trúng đỉnh đầu Phutthawong trong đêm trời quang khi khấn xin chúc phúc sinh nhật với Luang Phor qua nhang khai quang. Và về huy hiệu 700 năm chữ Thái năm 1983 — pháp bảo duy nhất tạp chí Lokthip chụp được hào quang xa đến 10 mét.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 21): Huy chương hình chuông 1973 và bốn pháp chú truyền lại
Phần 21 — phần kết của giai thoại Ajahn Lek Pluto — tập trung vào huy chương Sirimongkhon hình chuông chế tác năm 1973. Luang Phor Kasem trả lời câu hỏi của Ban tổ chức bằng một câu chơi chữ tiếng Thái: 'Tạo hình chuông đi, tốt' — 'chuông' (rakhang) và 'tốt/nổi danh' (dang). 50.000 huy chương đồng đỏ. Khi xảy ra bạo loạn ngày 14 tháng 10 năm 1973 (Đại hoàn cảnh), học sinh cao đẳng cơ khí ở Bangkok mang huy chương này: Tui 16 tuổi trúng đạn chỉ rách quần, Tai 20 tuổi từ tầng cao bệnh viện Siriraj nhảy qua tường thoát. Bài kết bằng 4 pháp chú ngắn của Luang Phor truyền lại để tụng niệm — tài lộc, thoát nạn, phòng ma, chống binh khí.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 20): Bộ pháp bảo 'Benja Barami' — năm pháp khí nổi tiếng nhất
Phần 20 giới thiệu bộ pháp bảo 'Benja Barami' — năm vật phẩm linh thiêng được giới Phật tử tín tâm tìm kiếm nhiều nhất của Luang Phor Kasem Khemako. Gồm huy hiệu Pichai Mongkon (1970) chế ngự chướng ngại, huy hiệu Khaterk Chiang Man (1970) gieo nền tảng bền lâu, huy hiệu Nang Lieo (1971) từ bi thu hút sanae, Phra Phong Ha Rop (1972) với 9 thành phần cao quý, và huy hiệu Sirimongkhon hình chuông (1973) may mắn tài lộc — gắn với câu chuyện bi thương của Chao Mae Sutchada bị oan ở bờ sông Wang.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 19): Chuyên mục Vật Phẩm Linh Thiêng — đợt chế tác đầu tiên và 'Phra Phong Ha Rop'
Phần 19 chuyển sang chuyên mục Vatthu Mongkhon (vật phẩm linh thiêng). Ajahn Lek Pluto ước lượng nửa đùa nửa thật rằng trong khoảng 1971-1995, tổng số pra khrueang mang danh Luang Phor Kasem Khemako không dưới 20 triệu tôn. Bài này đi sâu vào đợt chế tác chính thức đầu tiên nhân dịp ngài tròn 60 tuổi năm 1972, do Chao Pravet Na Lampang đứng ra — 5.000 huy hiệu và 5.000 tượng Phra Phong. Kèm theo là ba câu chuyện điển hình về ba uy lực: từ bi ái kính (con trai Kasem Rojanasak cô đơn ở sân bay Los Angeles), da đồng mình sắt (nhóm lính Tiểu đoàn R.Pan 7 thử bắn huy hiệu không nổ), và thoát nạn (ông Mangkorn Phromsenri lái Volkswagen lật nhiều vòng mà chỉ xây xát).

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 18): Những câu thơ trên vách kuti và lệnh của Sư Phụ
Phần 18 giai thoại Luang Phor Kasem Khemako khép lại loạt "tạp luận" của Ajahn Lek Pluto bằng những mẩu ghi rời rạc nhưng sâu sắc: các câu thơ Pháp mà Luang Phor cho dán trên vách kuti và cây cối quanh nghĩa trang Trailak, chuyện người đệ tử tên Ai Tan trái lệnh Sư Phụ và chết vì đâm phải dây điện cao thế, cách Luang Phor ví công đức như "gửi ngân hàng", chuyện ảnh ngài chưa qua chú nguyện vẫn hộ trì khỏi trộm, và tấm lòng của người đệ tử suốt 30 năm đeo một tấm ảnh chụp ngài lúc khoảng 37-40 tuổi.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 17): Phát bánh Ok Phansa và 30 năm của đệ tử Asia Silasin
Phần 17 giai thoại Luang Phor Kasem Khemako do Ajahn Lek Pluto biên soạn khép lại loạt chuyện vụn vặt với nhiều lát cắt quý giá — ngày Ok Phansa 15 trăng tròn tháng 11, ngài sai ông Asia Silasin đem một thùng bánh mì phát cho thành viên hội Baeng Ngiap (nam 13 chiếc, nữ 12 chiếc); lời kể của Asia Silasin (Ko Dent) hơn 30 năm phụng sự ngài từ พ.ศ. 2500 (1957); chuyện ngài phơi nắng phơi sương liên tục 3-4 ngày đến khi da thịt nứt ra như đất Isan mà không hé miệng than; bát nước uống dán con tem số 010 ra hai kỳ xổ số liên tiếp mà đệ tử không mua; và câu rải tâm từ cho chính phủ "Ratthapala Samagga Sadda Hontu" tụng 20 lần.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 16): Bin Banluerit, tự chữa bằng thiền định và các quy tắc nhỏ
Phần 16 giai thoại Luang Phor Kasem Khemako do Ajahn Lek Pluto biên soạn tiếp loạt chuyện vụn vặt — ngôi sao điện ảnh Bin Banluerit sẵn sàng bỏ lịch quay đến cứu người gặp nạn; ngài tự chữa vết thương do cạo tóc bằng thiền định, đáp "chữa bằng kammaṭṭhāna, mình làm được cho người khác, tại sao lại không làm được cho mình"; ngài châm máu 4cc gọi là "hỏa táng xác sống"; vách đá sụp ở Chiang Mai mà đệ tử thoát chết, ngài bảo "là phước của ông-sia Ko Ten, có thần đất thần đường, phải rải tâm từ cho họ"; quy tắc đảnh lễ một lần giữa không khí, không dâng hoa sen, và cách ngài gấp tiền để giữ gìn mặt có hình Đức Vua.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 15): Ông Ape, chú Kon và nguyên tắc 'tin fa yok'
Phần 15 giai thoại Luang Phor Kasem Khemako do Ajahn Lek Pluto biên soạn tiếp tục loạt "chuyện vụn vặt" — ông lão gốc Hoa Ape bán kem bị cướp, kẻ cướp phải đem tiền đến trả hai lần mới đủ vốn; chú Kon Dam được ngài rảy nước thánh xuống tay rồi rơi từ cành nhãn gãy úp mặt xuống nền tre huak nhọn hoắt mà không trầy xước; nguyên tắc "tin fa yok" — ăn một bữa một ngày bất kể giờ nào nhưng không được quá bình minh hôm sau; lời Somdet Phra Phuthachan Sa-ngiam Chanthasiri chùa Suthat nói với ngài "Kasem, ta đã đắc rồi"; và câu tự nhận "bần đạo bán chạy nhưng lỗ vốn".

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 14): 'Nhìn lại quá khứ' — ba phen thoát chết của nhà báo Udom Limcharoen
Phần 14 giai thoại Luang Phor Kasem Khemako do Ajahn Lek Pluto biên soạn trích bài "Yon Roi Thoi Adit" (Nhìn lại quá khứ) của Udom Limcharoen — đệ tử thế hệ đầu của Luang Pu — trong sách kỷ niệm 80 tuổi ngài năm 1991. Udom là nhiếp ảnh viên và phóng viên Trung tâm Truyền thông khu vực 3, kể lại ba phen suýt không sống sót: chuyến bay L.19 từ Chiang Kham lọt vào cơn bão mưa tạt đến rò mái, trực thăng trắng cảnh sát lạc vào địa phận Uttaradit suýt đâm núi Khao Phlueng, và xe bán tải trượt 25 mét xuống khúc cua sau Pratu Pha — cả ba lần đều đeo tượng Luang Phor Kasem "toàn bộ", không một xây xát.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 13): Hộp sọ người chết và ba tướng trạng của Trailak
Phần 13 giai thoại Luang Phor Kasem Khemako do Ajahn Lek Pluto biên soạn gồm hai bài viết trong sách kỷ niệm 80 tuổi của ngài năm 1991 — "Luang Phor Kasem Khemako và hộp sọ người chết" của tác giả bút danh Na Namfa kể lại thời đi học ở trường Bun-thuong Anukun trước dinh Chao Pho Bunwat Wongmanit, thấy sa-di Kasem Na Lampang tu trong chùa Bunyuen rồi về sau dùng sọ người làm giá cắm nến quán Kasina tứ đại; và cảm niệm về nghĩa trang Trailak của ngòi bút Phaithun Sunthon báo Thairat — nơi ba chân lý "khổ, vô thường, vô ngã" lộ ra từ chính tên ngôi nghĩa trang.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 12): Hạnh nguyện tu hành — Paṭipadā của một vị hành giả
Phần 12 giai thoại Luang Phor Kasem Khemako do Ajahn Lek Pluto biên soạn trích bài của ông Phas Phasakorn trong sách kỷ niệm 80 tuổi ngài năm 1991. Bài kể chuyện hồi tác giả còn là chú Sa-di nhỏ ở Wat Pa Dua (1937–1940), rón rén nhìn qua khe cửa Đại Vihāra Wat Boon Yuen thấy ngài ngồi thiền trước ngọn lửa trên đỉnh sọ người, rồi ra nghĩa địa Sala Wang Than quán Bất tịnh trên tử thi; chuyện ngài từ chối thuốc trị lang ben vì "sát sinh phạm giới" rồi tự chữa bằng *adhicittam* (Thượng tâm); chuyện ngài liên tục di dời để tránh đám đông xin số, và câu Luang Phor xua tay phủ nhận "*Na, No*, ta vẫn là Sikkhabuggala".

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 11): Ký giả Anon Khattiya và uy đức của ngài
Phần 11 giai thoại Luang Phor Kasem Khemako do Ajahn Lek Pluto biên soạn trích lại bài viết của ký giả Anon Khattiya — một nhà báo địa phương Lampang — trong sách kỷ niệm 80 tuổi của ngài năm 1991. Bài kể chuyện ngài dẫn một người bạn từ Isan đang giữ chức Phó Tỉnh trưởng lách qua hàng xe dài cả cây số để vào đảnh lễ, chuyện ngài dặn chư Tăng chùa Chiang Rai phải gọi tên "Anon" là tên đại đệ tử của Đức Phật rồi con số đó trùng kỳ xổ số, chuyện anh Tây người Đức Grey Hart mê bùa Pha Taeng Mo, chuyện một phụ nữ Lampang ở Mỹ đeo bùa dưa hấu thoát viên đạn du côn, và lời tụng chú ngắn mà ngài dạy cho Ajahn Phongthep Chuphinit.

Giai thoại Luang Phor Kasem (phần 10): 'Kỳ diệu vượt cõi trần' — một vị A-la-hán của Lampang
Phần 10 giới thiệu bài viết 'Mahatsachan Nue Lok' (Kỳ diệu vượt cõi trần) của tác giả bút danh Nai Ko Lak trong sách kỷ niệm 80 tuổi Luang Phor Kasem Khemako năm 1991. Tác giả nói thẳng: 'Ngài chính là một vị A-la-hán của tỉnh Lampang', dẫn theo quan sát về ba oai nghi không nằm, đêm cho tên trộm tất cả chăn gối rồi từ đó không dùng đến nữa, và lần ngài nhập định quán xác chết bên giàn hỏa táng ở Sala Wangthan. Ajahn Lek Pluto khép lại phần 10 bằng lời thú nhận: 'Tôi không phải đệ tử', nhưng đã ba lần mơ thấy ngài.